12/18/2015

Những bài thơ Lãng Tử

  1-tình lãng tử

Em là ai trong song cửa mùa thu
Anh lãng tử cứ mịt mù dầm dãi
Chân bước mãi với gió sương từng trãi
Em âm thầm đừng khóc mãi tình anh…

Em chỉ là em gái nhỏ mong manh
Tâm hồn mộng cùng trời xanh mây biếc
Tình tha thiết như thơ anh đã viết
Trăng mùa thu trăng sáng tuyệt đêm rằm….

Ai bảo em là tuyệt sắc giai nhân
Hương hoa tỏa để lòng anh đau khổ
Ai bảo nắng lồng bên song cửa sổ
Để hồn anh như bóng đổ bến sầu…

Ai bảo em giữ hương sắc trong lầu
Cho lệ xót đêm thu sầu thương nhớ
Cho tình đến ánh trăng thu vàng vỡ
Mộng giữa đêm khuya lòng lỡ chơi vơi

Em!... giai nhân tình anh nặng… em ơi..
Hồn thơ viết vô tình rơi rụng xuống
Trầm cung nhạc rượu nồng thi nhân uống
Uống cả sao cùng trăng mộng giai nhân

Ai bảo em mang hương sắc ngại ngần
Rượu nồng rót đã mấy lần chưa ngã
Hương tình ấy thả bay xa lơi lã
Lãng tử buồn lãng tử đã yêu em… 
 
2-lãng tử thơ

Hồn lãng tử phiêu diêu vô định
Đường trần mòn thơ vịnh rung rinh
Pha sương tóc rối bóng hình
Cô phòng ai đợi mộng tình người ơi...?

Chim không mỏi chơi vơi cánh liệng
Giữa biển trời hồn điếng gặp nhau
Biệt xa tràn mãi nỗi đau
Người giam giữa bức tường màu xanh xao...

Thơ lưu lạc lao đao chiếc bóng
Rượu thơ vương ngọt đọng đôi nơi
Tình thơ vương vất trên đời
Duyên phần hạnh ngộ rớt rơi khắp đường...

Hoàng hôn tới tà dương nhuộm đỏ
Chân trời xa cánh mỏi phân ly
Mây mù hút ngã giao kỳ
Mưa sa trút giọt tình si cuối mùa...

Thơ lãng đãng chút đùa hoang dại
Từ giã chưa xin bỏ hương tình
Say thơ gieo cõi mộng xinh
Trải lòng thơ mộng thơ tình đó đây....

Xin cảm nhận mộng đây mộng ảo
Nhịp thơ tình xin tháo xin buông
Rượu thơ uống suốt uống suông
Tình thơ lãng tử bay muôn khắp miền
... 
 
3-lãng tử sầu

Nào trong đục phân vân ai biết
Sạch dơ nào ai thiết đùa vui
Trần ai lên xuống dập vùi
Lòng người đưa đẩy tới lui dập dềnh...

Ai ôm mộng lênh đênh gắng bước
Đường trần trơn ta trước ai sau
Cứ chi ôm mãi niềm đau
Say say tỉnh tỉnh sầu sầu cay cay

Đường khúc khuỷu xưa nay vẫn thế
Tấm thân gầy ai bế ai khênh
Ta đi cõi đắng bồng bềnh
Vạc bay hai cánh gió thênh thênh lùa

Chân phiêu bạt gót khua khắp chốn
Gãy cung buồn ai trốn ta nghe
Lòng gieo nhạc khúc tiếng ve
Dương gian một cõi éo le ta nằm... 
 
4-lãng tử thơ

Chân lãng tủ dẫm bừa trên vô định
Quả đất mòn chưa bịn rịn ngừng xoay
Giông gió đời còn đeo đuổi quắt quay
Lòng những tưởng trời mây gần tay với
Chốn cô phòng người ơi đừng ngóng đợi
Cánh chim hoang còn vời vợi phương nao
Giữa biển trời , chân mây có gặp nhau
Hay vẫn mãi tràn nỗi đau cách biệt
Người giam hãm giữa bức tường thanh khiết
Ta lưu đày trong đơn chiếc phong sương
Gặp gở nhau đi cạnh một quãng đường
Duyên hạnh ngộ dể thường mau quên lãng
Cảm ơn đời , dù chỉ là một thoáng
Nghe lòng chùng bởi thoang thoảng hương yêu
Gió sắt se cài nhung nhớ trong chiều
Sương lãng đãng chút đìu hiu hoang dại
Từ giã chưa sao lòng còn sót lại
Chút hành trang đau oằn oại tiễn chân
Người quay về nghe hụt hẫng bâng khuâng
Ta cất bước mà như tâm chuyển hướng
Còn trong nhau những êm đềm mộng tưởng
Đôi vần thơ mang âm hưởng thời gian
Trải lòng ra cho dài mãi ngút ngàn
Như nhung lụa trên bước đời phiêu lãng 
 
5-tình lãng tử

Ai xuôi én lượn chân trời
Ngao du bốn bể giữa đời tìm duyên
Gặp em phận gái thuyền duyên
Thân anh lãng tử khắp miền nước non
Phiêu du gối mỏi chân mòn
Tìm người trong mọng cho tròn ước mong
Thương nàng lòng dạ trắng trong
Giai nhân tuyệt sắc nụ hồng khác chi
Đoan trang hiền thục nhu mì
Khiến cho lãng tử mê ly thẫn thờ
Con tim bỗng hoá dại khờ
Khác khao thổn thức đợi chờ ngày đêm
Trao nàng tiếng ngọt lời êm
Tiếng yêu tha thiết đắm chìm giai nhân
Đôi tim tình ghép lại gần
Đắp xây hạnh phúc ân cần thiết tha
Duyên nàng sánh với tình ta
Uyên ương mộng điệp bướm hoa chẳng bằng 
 
6-rã rời lãng tử...

Hồn lãng tử giấu buồn thầm lặng
Nỗi nhớ nhung dai dẵng âm thầm
Đêm huyền sầu rót tình trầm
Cuộc đời phiêu bạt mưa lâm thâm đời...

Trời nơi ấy tuyệt vời không nhỉ ?
Cho hồn bay hoan hỉ một lần
Bên em linh diệu ái ân
Thỏa lòng mong nhớ cho tần ngần buông...

Em xa lối tiếng chuông ngất lịm
Nước ngưng trôi cỏ tím lối về
Dòng sông khóc giận con đê
Hương vô ngôn tỏa não nề môi nhau...

Gió ngây ngất cỏ lau múa hát
Biệt tin em tan nát lòng riêng
Đêm dài trầm mặc cô miên
Lãng sầu cô quạnh dệt triền nhớ thương

Chợt bắt gặp mùi hương thức dậy
Màu mắt em lẩy bẩy chiều tà
Hồn hoang cực lạc thiết tha
Cho đêm huyền mộng hoan ca ngục tù...

Hồn buông thả lãng du thấm mệt
Xin ghìm cương trôi đến bến chờ
Rã rời lãng tử nương nhờ
Bóng em thoang mát kết thơ tơ lòng... 
 
7-bước chân lãng tử

Hành trang ôm gói lãng du
Không màng danh vọng oán thù thế gian
Đời người bao kiếp hợp tan
Tử sanh luân chuyển chớm tàn phút giây

Hồng trần nhẹ bước tới đây
Nghỉ chân xem hộ cảnh này nhân sinh
Vạn vật đồ thán linh tinh
U mê tranh chấp thoáng nhìn mà đau

Ba đào dậy sóng nơi sau
Chữ tình chỉ có lớp màu bên trên
Bao năm hồ hải chông chênh
Giữ trong trí niệm cái nền thiện tâm

Lật trang sách đạo thậm thâm
Đêm nằm luận giải âm thầm suy tư
Phàm rằng hư thực thực hư
Tợ sương buổi sớm từ từ cũng tan

Thế nên mưu sự nguy nan
Do lòng bất chính vội vàng gây ra
Thân này lửa chấp quỷ ma
Nếu không kiên định ý tà đeo mang

Giọt đời mật đắng sầu than
Vui trong khổ não buộc ràng mãi thôi
Còn lời ngon ngọt vành môi
Là còn giành giật miếng mồi tứ phương

Bầu trời loé ánh tà dương
Chiếu soi mọi lối vô thường vô minh
Bỏ qua chiến sự đao binh
Thiên sơn cùng cốc hòa mình thiên nhiên

Phiêu lưu thế tục cõi tiên
Khoang thai dạo khắp mọi miền rủi rong
Ngửa mặt chân bước thong dong
Thảnh thơi an lạc qua dòng trầm luân !
 
8-yêu chàng lãng tử

Kể từ hôm đó em yêu chàng
Âm thầm nên giấc ngủ hoang mang
Đêm đêm em kiếm vì sao lạc
Bày tỏ tơ lòng em trót mang

Chàng là lãng tử mơ trời xa
Dừng bước phiêu du một chiều tà
Mây trôi trong mắt chàng xa vắng
Hôm ấy vô tình em bước qua

Vó ngựa đường xa chàng nghĩ gì
Một bờ suối mộng ngựa ngừng phi ?
Buông cương tạm nghỉ vài dăm phút
Tắm gội phong trần xong lại đi

Yêu chàng em chỉ dám mơ thôi
Mộng tưởng cùng ai vượt núi đồi
Lang thang qua các vùng biên giới
Vui thú giang hồ ta có đôi 
 
9-lãng tử, đa tình

Tặng Việt-Dương-Nhân
Tha phương mòn gót chân gầy
Phong trần gió bụi tháng ngày dài thêm
Bao giờ nệm ấm chăn êm ?...
Rượu nồng chưa cạn say mèm từ lâu !
Ai đem tình ái móc câu ?...
Thi nhân cắn phải ôm sầu ngàn thu .
Tóc xanh giờ điểm sương mù
Bốn Phương Chìm Nổi* phù du kiếp người
Hồng nhan bạc phận đành thôi
Đa tình tự cổ sầu vơi lại đầy
Ngắn dài cũng một sợi Dây
Xin đừng trách gió hờn mây vô tình. 
 
10-lãng tử thấm mệt

Ta là lãng tử hồn phiêu lẵng
Theo thời gian vướng bụi trần gian
Đi phiêu du, địa ngục thiên đàng
Hồn vô định không dừng chân ghé bến
Đi ngắm những cảnh đẹp không tên
Rồi làm bạn với tnhững nơi ta đến
Cho hồn ta cất tiếng vọng lời ca
Kết thân cùng các loài chim lạ
Hành trang ta, một gói lãng du
Không mang danh vọng, chẳng oán thù
Bầu trời cao, mây xanh trãi rộng
Trãi lòng thành, sức sống bền lâu
Ta mơ tìm những chân trời mới lạ
Nửa đời ta ngang dọc chốn phong ba
Đã gieo mình theo vạn ánh sao rơi
Đã theo trăng, mây gió tơi bời.
Rồi có ngày mõi gối hồn hụt hơi
Ghé vườn ai bóng hồng ngọc nữ
Ngắm cảnh hoa cho tâm hồn tư lữ
Câu thơ hay như mật rót hương đầu
Hồn đong đựa ÔI! giấc ngủ từ đâu
Gã lãng tử vùi sâu bao giấc mộng
Thuyền ghé yêu bỗng lạnh chiều se
Hồn cô đơn ngây ngất tình em nóng
Cho lãng tử ghé thềm ấm... con tim ... 
 
11-lãng tử nhà quê

Vài triệu trong tay thấy đã giàu
Một lượt siêu thị tiền hết mau
Mồ hôi nước mắt bay theo gió
Tất bật sớm hôm chẳng càu nhàu

Của tớ mần nên xài mát mái
Có ai than vãn nhắc nhở sau
Sung sướng cho đời hưng phấn mãi
An vui cuộc sống nhẹ cái đầu!

Góp nhặt từng đồng trông khổ chủ
Đắn đo gạo mắm giống nỗi đau
Nhỡ mai thành đất hồn thanh thảng?
Cõi tạm trần gian có nhuộm màu?

Quân bình ham muốn... đầy đủ cả
Một nửa ngon lành... cạnh bên nhau!
Ngày nào cũng vậy vui như Hội
Thời gian hạnh phúc thật là lâu!
 
12-bài ca lãng tử

Ta lãng tử lỡ mang hồn du mục
Dấu thời gian theo nhịp bước lang thang
Ta phiêu du trong địa ngục thiên đàng
Hồn vô định không dừng chân ghé bến
Người có hỏi bao giờ ta sẽ đến
Theo trời mây lang bạt trả lời sao
Người có nghe gió thổi lá cây gào
Trong đêm tối những đường bay buông thả
Ta mơ tìm những chân trời mới lạ
Để tim ta cất tiếng vọng lời ca
Để ta xem khắp mặt đất là nhà
Và muông thú cây rừng là bạn hữu
Thân lãng tử không nơi nào vĩnh cửu
Kiếp đó đây trăng gió bạn đường vui
Những chia ly đầy dẫy những ngậm ngùi
Mảnh hồn vỡ mỗi khi mình cất bước
Em ngọc nữ có đũa thần linh dược
Nửa đời ta ngang dọc bốn phương trời
Đã gieo mình theo vạn ánh sao rơi
Đã theo trăng lên non cao rừng thẳm
Hãy hoá phép cho trời kia xanh thắm
Ban cho ta linh dược thoát du hồn
Những hoang tàn kết thúc ở nụ hôn
Em ngọc nữ khoá đời ta mãi nhé! 
 
13- cuộc đời nghèo


Đời anh lắm dốc đá cheo leo
Sống mãi cô đơn với cảnh nghèo
Phú quí vinh hoa nào dám hưởng
Giàu sang gấm vóc chẳng mơ trèo
Tiền đâu chẳng thấy tay cầm đếm
Bạc hết ngồi nhìn bụng hát reo
Mấy tháng vừa qua lao lực lắm
Nhưng rồi cũng sạch ví trong veo
 
14-cuộc đời xô đẩy
 
Chẳng biết gì đâu một cuộc đời
Buồn vui oán giận lúc nào ngơi
Phong thanh chém giết vùng xa xứ
Chợt thấy đâm nhau ở khắp nơi
Chén rượu mang hơi mùi rối loạn
Bình trà toả khói sắc tanh người
Dòng đời cứ mãi hôi mùi máu
Xã hội từ nay mãi rối bời.
 
15-
 
Tự ngẫm trong đêm, ánh lệ sầu.
Giọt buồn man mác khẽ rơi mau.
Yêu người, tự hỏi lòng ta nghĩ.
Nhớ đến ai kia, nhói nỗi lòng.
 
16-
 
Hồn bay theo gió, hóa đất trời.
Thỏa chí tung hoành dạo muôn nơi.
Rong chơi dạo bước đời phiêu lãng.
Vui xứng cùng ta, lãng tử sầu.
.
Buồn, vui, tình, hận, tựa là gió.
Chí tại bốn phương, chính nỗi niềm.
Cô đơn theo bước, đời lãng tử.
Xoa dịu lòng ta, chén tửu sầu  

17-


Nửa đêm ta tìm... rượu và thơ
Tỉnh tỉnh say say, cứ thẫn thờ
Sóng gió cuộc đời bao giờ dứt
Cuộc sống yên bình chỉ là mơ

Ai hiểu ai hay từng câu chữ
Ai thấu trường sầu ẩn trong thơ
Ngâm nga ta viết, mình ta hiểu
Cố cười khoan khoái cố giả vờ…
 
18-Lãng tử tình thơ
 
 


Đi lang thang ở nhiều miền tên Việt
Có đông người, đủ thứ thiệt là vui
Không biết chi ngoài xem túi có còn
Những trang giấy viết thơ non hơn nữa.

Là lãng tử tình thơ thưa quý hữu
Chắp bút nghiêng vào những bửa ru hồn
Xong để lại bên đường bôn ba nẻo
Tiếp bước đi theo nhịp réo thời gian.

Như có lúc trên đường đi cùng hướng

Một vài người cùng tỏ lượng buồn vui
Âu là duyên tao ngộ rũi hoặc tròn.
Thêm hương vị tình thơ trong lãng tử.

Cũng đôi lúc hình bóng ai len lỏi

Khi tâm nghiêng trí ngã hỏi vì thân
Biết là bao tâm ý cận quanh mình
Cũng rộng mở tâm tư tình cao đẹp.

Cũng nhiều khi khách đâu mà nhiều thế

Nghĩ lại thì do thể chế mà thôi
Mà hầu hết mọi người ôi đều hiểu
Với tình thơ lãng tử biếu không người.

Trong thong thả lại như nhiều gấp rút

Trông ngoài buồn nhưng lại chút niềm vui
Đời lãng tử thời nay vùi đầu chổ
Chốn đông người cho đến bổ bồi hơn.
 
 
19- chùm thơ Lãng Tử
 
LÃNG TỬ SAY

Say trăng ngửa cổ chốc khô bầu,
Ngất ngưỡng, buông mình, vỗ giấc sâu!
Gió mát, trăng thanh, bồng lai cảnh,
Phiêu du, rượu cạn, bạt cơn sầu!

QUÊN SẦU

Mềm môi, rượu đắng cố quên sầu,
Gió bụi đường trần, tri kỉ đâu?
Trăng tàn, nệm đất, nồng say giấc,
Hồn hoang phiêu bạt đỉnh cô sầu!

SAY TÌNH

Say tình, độc ẩm, quặn tim đau!
Nhấp chén quỳnh tương, trút hận sầu!
Trách cứ tơ duyên sao bạc bẻo,
Sầu chưa trút cạn, hận càng sâu!

VẠN KIẾP SẦU

Vạn kiếp nhân sinh, một kiếp sầu,
Phiêu vân, thưởng nguyệt, trút niềm đau,
Đời xin chối bỏ bao phiền muộn?
Vạn kiếp nhân sinh, chuốc lụy sầu!
 
 
20-
 
Lãng tử say sưa , lãng tử sầu
Luỵ tình vương khổ luỵ tình đau
Ru hồn thi tửu ru hồn đắm
Thả mộng Tương tư thả mộng đầu
 
21-
 
uống sao cạn hết một bể sầu
làm sao trút bỏ được niềm đau
thôi đành mang theo vào cổ mộ
sưởi ấm cùng ta mãi mai sau.  

22-Đời thi phú


Rảnh rỗi đi lượm mót chi
Có nhiều đủ thứ nguyên y ý người
Lắm lúc ai đó bỏ quên
Một túi nho nhỏ bên trên phấn hồng
Trong túi đựng ước mơ nồng
Gặp lại bạn cũ bền bồng khắp nơi.

Những lúc người quẳng ra luôn
Nào là nổi nhớ trăm muôn vạn lần
Quăng rồi còn nhớ hay không?
Thôi thì cứ lượm thêm chồng suy tư.

Chổ nào đến muộn mót thôi
Có khi được mẻ tiếp trôi đường đời
Một lần mót của bỏ đi
Lời đâu chua xót thị phi ngỡ ngàng
Thơ phú dành kẻ mơ mong
Buồn thay đang lúc trong lòng đang mơ.

Vậy thôi phải đổi nơi thơ
Có chút hiện thực tâm tư cở nào?
Sao cho người đọc dể xem
Ở mọi lứa tuổi đi kèm hiểu thơ
Tiếp cận hư thực người mơ
Phát sinh ý tưởng cho thơ nối vần.

Nghĩ rồi gạt bỏ thị phi
Đem ra các thứ lượm đi mót về
Đê mê sắp xếp tỉ tê
Bổng dưng cảm giác không chê thứ gì
Mỗi thứ ý nghĩa đẹp riêng
Cứ theo cảm giác tạo miền tương lai.

Mặc đời thi phú chua cay
Mình thích mình thưởng như vay nợ đời
Còn sống còn nợ chưa thôi
Đến không còn sống trả bồi nợ vay.
 
 
23-
 
Ta vẫn là ta lãng tử sầu
Thả đời lang bạt dạt về đâu
Gió sương bão táp ta vẫn bước
Đêm về bầu bạn ánh trăng thâu
Dòng đời xô đẩy thân trai trẻ
Ngày tháng rong chơi chẳng u sầu
Ngao du khắp chốn lòng thích thú
Độc bước thân ta lãng tử sầu
 
24-
 
Lãng tử đâu có bán thơ?
Yêu thơ thì tặng ghét thơ miễn bàn
Đọc thơ xin chớ phàn nàn
Bởi thơ lãng tử miên man nỗi buồn
 
25-
 
Đứng dậy, em ơi! Sống cõi đời,
Đời dầu khổ nhục đến mười mươi,
Em về điểm phấn tô son lại,
Ngạo với nhân gian một nụ cười.  

26-


Đừng hỏi tại sao khóe mi cay...
Đừng hỏi lệ đâu rơi thế này...
Chỉ biết mắt nhòa,lệ vẫn chảy
Chỉ biết lòng ta vẫn đắng cay

27-


Ai về để rớt mối tơ vương?
Lãng tử lang thang thấy chật lòng
Ôm mộng tình yêu thành sầu kỉ
Ước thề nỡ trả về hư không

Bể đời oan nghiệt đẩy người đi
Nào có một ai muốn xa rời
Vầng trăng chợt vỡ thành hai nửa
Để lòng lãng tử mãi đơn côi ...
 
28-
 
 
 
Tôi đây đang phận xa nhà
Làm thân lãng tử la cà rong chơi
Sống sao cho thật thảnh thơi
Xem đời là cuộc dạo chơi sơn hà
Phiêu du cùng ánh trăng tà
Ái tình vương vãi bao la đất trời
Tung hoành phiêu bạt khắp nơi
Thỏa lòng khát vọng 1 thời trẻ trai
 
29-
 Nguyện làm lãng tử...sống lang thang
Địa vị công danh... cũng chẳng màng
Nhắm mắt nhìn đời... nghiêng 1 nửa
Giữa dòng nhân thế đứng hiên ngang
 --------------------------------
Tiền tài lợi lộc có là chi
Địa vị công danh chã nghĩa gì
Kiếp nghèo yên phận ngồi nhai đá
Ngửa mặt mỉm cười vẫn bước đi
---------------------------------
 Một mai ta chết trong rừng thẳm
Ai người gục đầu trước mộ ta
Tóc xanh ai quấn vành khăn trắng
Một đời lãng tử mộng yêu thương
-------------------------------------
 Giai nhân cất bước không trở lại
Hoa kiếm vô tình đành bỏ không
Hận kiếp vô danh đời lãng tử
Vô tình để mặc lệ ai rơi
 
30-
 
 Lãng tử rơi sầu đợi đón xuân.
Chờ mưa gọi gió thoát phong trần.
Lên rừng xuống biển treo đời lặn.
Xuống suối trèo non vững bước chân
Túi gió, sơn hà vai vác nhẹ
Bầu thơ, xả tắc dạ mang oằn
Công danh bọt nước triều dâng sóng
Gửi lại cho người kẽo họa thân!
 
31-
 
Xuân về Lãng Tử lại bâng khuâng
Xuân đến còn vương kiếp bụi trần
Mấy độ hoa vàng bay trước gió
Chạnh lòng chiều xuống dạ sầu dâng !
 
32- Lãng Tử Sầu
 
Nào trong đục phân vân ai biết
Sạch dơ nào ai thiết đùa vui
Trần ai lên xuống dập vùi
Lòng người đưa đẩy tới lui dập dềnh…

Ai ôm mộng lênh đênh gắng bước
Đường trần trơn ta trước ai sau
Cứ chi ôm mãi niềm đau
Say say tỉnh tỉnh sầu sầu cay cay

Đường khúc khuỷu xưa nay vẫn thế
Tấm thân gầy ai bế ai khênh
Ta đi cõi đắng bồng bềnh
Vạc bay hai cánh gió thênh thênh lùa

Chân phiêu bạt gót khua khắp chốn
Gãy cung buồn ai trốn ta nghe
Lòng gieo nhạc khúc tiếng ve
Dương gian một cõi éo le ta nằm…

 
 33- Lãng Tử Sầu


Hồn lãng tử phiêu diêu vô định
Đường trần mòn thơ vịnh rung rinh
Pha sương tóc rối bóng hình
Cô phòng ai đợi mộng tình người ơi…?

Chim không mỏi chơi vơi cánh liệng
Giữa biển trời hồn điếng gặp nhau
Biệt xa tràn mãi nỗi đau
Người giam giữa bức tường màu xanh xao…

Thơ lưu lạc lao đao chiếc bóng
Rượu thơ vương ngọt đọng đôi nơi
Tình thơ vương vất trên đời
Duyên phần hạnh ngộ rớt rơi khắp đường…

Hoàng hôn tới tà dương nhuộm đỏ
Chân trời xa cánh mỏi phân ly
Mây mù hút ngã giao kỳ
Mưa sa trút giọt tình si cuối mùa…

Thơ lãng đãng chút đùa hoang dại
Từ giã chưa xin bỏ hương tình
Say thơ gieo cõi mộng xinh
Trải lòng thơ mộng thơ tình đó đây….

Xin cảm nhận mộng đây mộng ảo
Nhịp thơ tình xin tháo xin buông
Rượu thơ uống suốt uống suông
Tình thơ lãng tử bay muôn khắp miền
 
34-Lãng Tử Thơ Tình
 
Đi lang thang ở nhiều miền tên Việt
Có đông người, đủ thứ thiệt là vui
Không biết chi ngoài xem úi có còn
Những trang giấy viết thơ non hơn nữa.

Là lãng tử tình thơ thưa quý hữu
Chắp bút nghiêng vào những bửa ru hồn
Xong để lại bên đường bôn ba nẻo
Tiếp bước đi theo nhịp réo thời gian.

Như có lúc trên đường đi cùng hướng
Một vài người cùng tỏ lượng buồn vui
Âu là duyên tao ngộ rũi hoặc tròn.
Thêm hương vị tình thơ trong lãng tử.

Cũng đôi lúc hình bóng ai len lỏi
Khi tâm nghiêng trí ngã hỏi vì thân
Biết là bao tâm ý cận quanh mình
Cũng rộng mở tâm tư tình cao đẹp.

Cũng nhiều khi khách đâu mà nhiều thế
Nghĩ lại thì do thể chế mà thôi
Mà hầu hết mọi người ôi đều hiểu
Với tình thơ lãng tử biếu không người.

Trong thong thả lại như nhiều gấp rút
Trông ngoài buồn nhưng lại chút niềm vui
Đời lãng tử thời nay vùi đầu chổ
Chốn đông người cho đến bổ bồi hơn
 
35- Bước giang hồ
 


Vào thu sắc lá vội ươm mầu
Rảo bước giang hồ lạc cảnh đâu?
Hỏi gió phong trần sao lỗi hẹn
Cho mây lãng tử phải đươm sầu
Đêm dài nhớ bạn vờn tay phím
Gác vắng chong đèn dệt lưới câu
Ghế đá nhìn năm tình mãi gọi
Nhờ trăng nhắn bạn chốn son lầu

36- 

Lãng Tử Sầu-Những bài thơ Lãng Tử phần 2

Xem Thêm...


Thân lãng tử phải phiêu du mây gió.Chốn phiêu bồng ắt hẳn có giai nhân
-Lạy thượng đế bao giờ con hết khổ! - Tổ cha mày con khổ mãi nghe con
-Sáng nhặt lá, Trưa đá ống bơ, Chiều làm thơ, Đêm thẫn thờ chờ trời sáng
-Ai bảo rằng cây không buồn ,không khóc, Đá không sầu không nhớ thương ai.Cây không buồn sao lá vàng rơi rụng,Đá không sầu sao đá phủ rêu xanh
-Không thương, không nhớ,đời thanh thản. Không buồn, không khóc, lệ không rơi. Không yêu ai cả lòng băng giá.Không nhớ về ai hồn tự do
-Có 3 điều tuyệt vời nhất trên thế giới này : 1-Khi bạn Yêu Một ai đó. 2-Ai đó Yêu Lại Bạn. và điều thứ 3 đó là : Khi 2 điều trên xảy ra cùg 1 lúc
-Đến 1 ngày Gió bỗng hận Mây. xua Mây đi khắp chân trời. Mây chỉ buồn rồi lặng thinh không nói. để đêm về lặng lẽ hóa thành Mưa...
-Hãy cứ im lặng mà làm việc , vì cũng sẽ tới lúc chó ngưng sủa , người ngưng rủa , bom đạn thôi đì đùng và những thằng khùng sẽ xuống mồ câm lặng
-Server đất chật người đông, hảo hữu thì ít mà cừu nhân thì nhiều.
-Đời thằng đàn ông có 3 cái sướng : 1- Lấy vợ. 2- Bị vợ bỏ. 3- Lấy vợ nữa
-Vợ có thể không lấy nhưng chó thì nhất thiết phải nuôi 1 con
-nỗi buồn ơi nếu mày là vật chất,thì tao là kẻ giàu nhất thế gian
-Không giàu thì phải đẹp trai.Không thông kinh sử... Phải dài 1 gang..
-Yêu nhau trong sáng, phang nhau trong tối
-Ở đâu cũng có anh hùng, Ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên
-Thất tình tự tử đu dây điện. Điện giật tê tê chết từ từ
-Điều khó nhât trên đời là làm một trang nam tử, Ý chí vững vàng mà tình cảm lại mênh mang
-"Sự tình cờ, đó là hình dạng của Chúa Trời khi vi hành"
-Cuộc đời sao lắm eó le nhân sâm thì ít rễ tre thì nhiều
-Cuộc thật lắm bất công .
Đứa 2 hộp sữa thằng không hộp nào
-chàng trai trẻ vốn dòng hào kiệt, xếp bút nghiên theo nghiệp đao binh
-Kưa gái không khó , cái khó là làm sao cho nó yêu mình . Lừa tình không khó , cái khó là giữ sao cho mình không đươc yêu nó
-Không có gì quý hơn độc lập tự do nghĩa là vẫn có thứ quý bằng độc lập tự do....
-Nàng dịu dàng nhưng hơi bị phũ phàng
-Quay đầu là bờ, ai ngờ là bão
-gió đưa bụi chuối sau hè,giỡn chơi chút xíu mà lại có con
-Đẹp trai khoai to,Không lo chết đói.
-ko phải tôi đặt ra mẫu người con gái của mình để rồi tôi tìm thấy cô ấy
mà là cô ấy đặt ra mẫu ng` con gái tôi yêu
-Cướp giật đây,giơ tay lên ko tao báo công an!
-có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình vấp phải tập đôla
-Có bao giờ trên thành giường lập cập,ta vô tình đâm phầm phập vào nhau
-"Một bước lỡ, nghìn thu ôm hận.Giật mình ngoảnh lại, hóa trăm năm"
-Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm - Gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
-Dồn cơ ditt, thít cơ mông, mình gồng, tay xóc, óc tưởng tượng
-Xì po đến trường , khói trắng ngời sáng tương lai
-gái gú là phù du, thầy u là vĩnh cửu
-xin bạn hãy dành ra vài giây để đọc hết câu này, đọc tới đây thì cũng mất vài giây rồi, cảm ơn bạn ^__^
-Đa tình tự cổ nan di hận.Dĩ hận miên miên vô tuyệt kỳ
-Thiên trường địa cửu hữu thời tận.Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ
-Giá xăng cũng như quần lót phụ nữ , tụt mạnh xuống sẽ dễ bị ... Sốc!
-Mỗi bước đi là một nỗi đau... (Nghe thì có vẻ nhưng thực ra là bị đau chân)
-Lớn phải có lông nách, sống cho nó phong cách.
-Học làm sao được khi mà đầu óc lúc nào cũng nghĩ tới những bộ ngực căng phồng, những cái mông tròn mẩy và thèm khát những cái chống đẩy nhiệt tình
-sống nội tâm, thủ dâm là chính
-Điều duy nhất không xảy ra đó là giữa chú Cuội và chị Hằng
-Mấy đời bánh đúc có xương.Mấy đời gái đẹp lại thương trai nghèo
-Thân lãng tử trôi dạt như phân chó .chốn phiêu bồng ắt có người hốt phân
khá bê bết
-Hồi xưa mình đẹp trai lắm..Bây giờ đỡ nhiều rồi ...
Trích dẫn:
Ông nhíu mắt nhìn em
Em nhíu mắt nhìn ông
" Ông ở trên cao nhé
Cháu ở dưới này thôi"
-Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rạo rực.
-Em ạ Cuba ngọt lịm đường.Lúa xanh đồng bãi biếc đồi nương
-Gương kia ngự ở trên tường...bao giờ ta gặp được người yêu ta... gương cười gương bảo lại rằng : "Mặt mày mà có người yêu tao cùi".
-anh đi công tác pờ lây.ku dài dằng dặc tháng ngày nhớ em
-1 vợ, 2 con, 3 lầu, 4 bánh
-Thú vui tao nhã, giặt tã cho con
-Sông vô tình nên ngàn năm trôi mãi. Mây hững hờ nên để núi bơ vơ
-Bướm chết cõi hư vô nào mà hoa không biết?
-Người yêu em quên em tự lúc nào mà chẳng nói cho em?
-Học làm gì cho đầu to mắt cận ,Về lấy vợ cho dân số tăng nhanh
-Thu đi để lại lá vàng,anh đi để lại cho nàng thằng cu,Mùa thu nối tiếp mùa thu,thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời
-Cổng trường đại học cao vời vợi,Đồng ruộng mênh mông đón em về
-Học ko chơi đánh rơi tuổi trẻ
chơi ko đẻ bán rẻ tinh trùng
-Chồng tiểu đường ắt vợ sâu răng !
-Tiền không mua được lương tâm và tình cảm. Tức là ngoài 2 thứ đó tiền mua được tất.
-cắn răng mua sách, thắt bụng mua sim. Học sinh nó thế, chó cắn áo rách
-Con nhà lính, tính nhà nông, biết cảm t

Những câu Stt hay vật vã

Xem Thêm...

12/17/2015

Những bài thơ Lãng Tử
(sưu tầm)

Kiếp lãng tử

 1-

 Sống đời lãng tử ngạo thế gian
Chỉ thích bình minh với chiều tàn
Cao hứng ngâm nga cùng trăng khuyết
Khi buồn vẫy bút ý miên man
Lúc gặp vườn thơ thì dạo bước
Khi về thôn dã thú thanh nhàn
Nữa say nữa tỉnh cùng sương gió
Sang giàu danh vọng tựa bọt tan

2-

Mòn giày lãng tử vẫn đơn côi
Vai nặng phong sương thấm ướt rồi
Nâng chén tiêu sầu lòng quặn thắt
Môi mềm thêm mặn lệ chia phôi
Chán ngán cảnh đời đen lẫn trắng
Hận người phụ nghĩa bạc như vôi
Cúi mặt đất dày thì im tiếng
Ngẩn đầu mây trắng ngạo nghễ trôi.

3-
Lãng Tử phiêu du đời cô độc
Vô tình muôn kiếp hận vì yêu
------------
Lãng Tử phiêu du đời cô độc
Đào mồ chôn chặt mộng yêu thương
--------------------------------------
Lãng tử Sầu họa thơ thưởng nhạc.
Bước tang bồng sinh thác tại thiên
----------------------------------------
Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ
ung dung tự tại thế lại vui 
------------------------------------------
Thân lãng tử phải phiêu du mây gió.
Chốn phiêu bồng ắt hẳn có giai nhân
------------------------------------------------
Đời Lãng Tử phiêu du theo ngàn gió
Chốn phiêu bồng ắt sẽ có mỹ nhân
-------------------------------


4-
Ta lại là ta Lãng Tử Sầu
Vô tình bạc nghĩa có gì đâu
Gió sương buốt giá trời chuyển sắc
Cát bụi mờ chân nắng nhạt màu
Ai đẩy... ai xui... lòng lụy dở
Ai làm... ai khiến... mảng tình sầu
Đường xưa một mảnh hồn trăng khuyết
Dộc bước thân ta Lãng Tử Sầu.


5-

Anh muốn cùng em trọn cuộc vui
Để giấc mơ xinh mộng mĩm cười
Để gió ru tình lên sóng mắt
Để mùa hoa nỡ, sắc xuân tươi

Anh muốn cùng em ngắm trăng sao
Nghe nhịp tim mình quyện vào nhau
Nghe lời hoan hĩ chim ca hót
Nghe sóng lòng dâng muôn khát khao

Anh muốn cùng em mơ giấc thu
Ngắm hoàng hôn đổ, khói sương mù
Ngắm màu lá úa vàng pha đỏ
Ngắm cánh chim bay thoảng mơ hồ.

Anh muốn cùng em tay nắm tay
Dìu nhau vũ điệu khúc tình say
Quên cả đất trời đang luân chuyển,
Vạn vật trên đời có đổi thay.

Anh muốn thật nhiều, em dấu yêu!
Anh muốn bay lên tựa cánh diều
Trong mùa hạ nắng tình cao vút
Gửi gió nhắn mây một đôi điều.

 6-

 Lãng tử cô đơn lãng tử sầu
Người tình khuất lối biết nơi đâu
Đêm đêm sầu rượu người có thấu
Còn đâu kỉ niệm mối tình đầu

7-

Xao xuyến trong lòng nỗi nhớ thương
Con tim buốt nhói giữa đêm trường
Véo von tiếng sáo buồn da diết
Tâm sự của người yêu đơn phương
Lất phất mưa bay buồn héo hắt
Trời đêm lạnh giá mịt mù sương
Cô đơn lãng tử sầu rơi lệ
Biết mất em rồi vẫn vấn vương

8-Lãng Tử lang thang

Lãng tử lang thang lãng tử sầu
Lãng tử cất bước đời lo âu
Xa quê vắng bạn nào ai thấu
Nỗi buồn da diết lòng thêm đau

Lãng tử lang thang lãng tử sầu
Đường đời sao lắm chuyện bể sâu
Phiêu du khắp chốn lòng đau đáu
Bao nỗi ưu phiền chẳng về đâu

Lãng tử lang thang lãng tử sầu
Đường tình đứt lối về nơi đâu
Bao đêm mượn rượu để u sầu
Người đời trông thấy lắm buồn đau

9- lãng tử cô đơn

Lãng tử cô đơn lãng tử sầu
Bao ngày tang khóc nhớ người yêu
Dòng lệ đôi mi rơi rớt yếu
Đêm ngày thương nhớ cạnh huyệt sâu

Lãng tử cô đơn biết đi đâu
Âm dương đôi ngã tình ngăn lối
Người tình mãi mãi đã xa xôi
Còn mình lãng tử với cô đơn

Lãng tử cô đơn lãng tử hờn
Sao đời bạc bẽo với mình ta
Chim muôn hoa lá đều đôi cả
Sao nỡ chia ly với đôi ta

Lãng tử cô đơn lãng tử ca
Khúc tình dang dở kể chuyện đời
Trắc trở lắm thay cuộc đời ơi
Lãng tử cô đơn với cô đơn.

10- Thú Vui Lãng Tử

Đời lãng tử phiêu bồng theo mây gió
Có khi nào dừng bước trước khó khăn
Đêm đêm giá lạnh, ta ngồi hát
Trước ánh trăng khuya của đất trời

Tay cầm bầu rượu ta cứ uống
Bút viết miên man những nét sầu
Cuộc đời lãng tử ta sung sướng
Ko bạn ko bè chỉ có ánh trăng

Nay đây mai đó, đời cô độc
Phiêu diêu tự tại chốn thanh nhàn
Ko cần biết cuộc sống ta trước mắt
Chỉ biết mình có cuộc sống thần tiên

Chân ta ngao du đi khắp bốn bể
Một bước đi ta lại hiểu về đời
Ko cần danh vọng hay người đẹp
Chỉ biết mình ta thế mới hay

Khi ta buồn, ta bâng quơ nét bút
Viết về ta, đời lãng tử sầu
Ánh trăng tàn ta coi là bạn
Thiết nghĩ cuộc đời chẳng cần phải lo xa

Ta cần phải sống theo thú "Nhàn"
Ko cần nghĩ đến việc giàu sang
Công danh to lớn, ta cứ mặc
Sống theo thú "Nhàn" thế mới vui.

11-Lãng Tử Tình

Anh chỉ viết giận hờn theo mây gió
Chuyện tình yêu hai đứa hiểu riêng nhau

Khi anh yêu, ko cần theo giáo lý
Chẳng uy quyền, ra lệnh bảo tuân vâng
Đâu cần cao sang hay nghèo nàn
Chỉ nghe theo trái mình lên tiếng

Khi anh yêu, níu mây trời viễn xứ
Ôm vào lòng ân ái nụ hôn thơ
Khi anh yêu, yêu vầng trăng lãng tử
Gọi núi rừng làm chứng một nhân duyên

Dẫu thượng đế, cấm ko yêu người ấy
Ta vẫn yêu vì người ấy yêu ta
Tình lãng tử anh ko điêu ngoa lừa dối
Tim vô thường đâu biết sợ phong ba

Ai rồi cũng một mai về cát bụi
Hãy yêu đi, đừng gian dối gì nhau
Trong thiên cổ biết đâu là nhật nguyệt
Tội chi người, tự chuốt lấy đớn đau

Anh yêu em, bằng cuộc đời lãng tử
Đàn và thơ, dìu dặt tiếng thúy loan
Tung vó ngựa theo bước đời lãng tử
Chẳng kịp về, lỡ mất chuyến sang ngang..  

12- 

 Trên đời này người đẹp ko thiếu
Sao lãng tử chỉ mãi yêu thơ?
Để lòng mình vẫn cứ thờ ơ
Trước tình yêu của người con gái

Lãng tử đa tình đời phiêu bạt
Ung dung tự tại mãi thiên thu
Dù muôn vạn kiếp vô tư lự
Chẳng phải sâu vương chẳng hận thù

Đời nam nhi một lời đã quyết.
Thề không yêu cho con gái nó thèm.
Nuôi tóc dài cho thêm phần lãng tử.
Lãng tử buồn nhưng cũng chẳng bận tâm
Nguyện làm lãng tử...sống lang thang
Địa vị công danh... cũng chẳng màng
Nhắm mắt nhìn đời... nghiêng 1 nửa
Giữa dòng nhân thế đứng hiên ngang

Đời Lãng tử chìm đắm trong thơ
không nghĩ đến Những người con gái
thân lãng tử lang thang phiêu bạt
đến nơi nào ko có tình yêu
Đời lãng tử trôi theo ngàn gió
Chốn phiêu bồng sẽ có mỹ nhân theo .
Lãng tử đâu có bán thơ
Yêu thơ thì tặng ghét thơ miễn bàn
Đọc thơ xin chớ phàn nàn
Bởi thơ lãng tử miên man nỗi buồn.

13- LÃNG TỬ SẦU

 

Lãng Tử phong lưu Lãng Tử sầu
Sống trong tiên cảnh vẫn lo âu
Ngày thì khoái lạc nơi trần thế
Đêm lại nhớ nhung Tiên Nữ Lầu
Hoan hỷ phiêu bồng Mỹ Nữ lắm
Sầu bi mộng tưởng Hằng Nga lâu
Buôn ba xuôi ngược đời cô lẽ
Lãng Tử phong lưu Lãng Tử sầu


14-LÃNG TỬ SẦU


Bồng phiêu lãng tử thấy thương đời
Gió lạnh se lòng tê tái rơi.
Ngước cổ cười khà đông đón lạnh.
Ngẩng đầu khóc ngất tiễn xuân vơi.
Muôn trùng không gặp hạ loang lổ.
Vạn ngã chẳng cùng thu nhạt ôi.
Mây tím sẫm màu chim lẻ bạn.
Lang thang vô định phía chân trời.


15-LÃNG TỬ ĐÓN XUÂN


Lãng tử tràn mơ mộng nhớ đời.
Xuân về sắc nhụy đỏ vàng rơi.
Tâm hồn hứng khởi đông tàn lặn.
Cảm nghĩ dâng trào lạnh giá vơi.
Kỷ niệm thu vàng mau đẫm thối.
Lâu ngày hại đỏ cũng nhòa ôi (thiu).
Niềm vui trỗi dậy ngay lòng đất.
Nhẹ cánh vèo bay giữa cổng trời !


16-LÃNG TỬ NGẮM XUÂN


Lãng tử lang thang lạnh bước đời.
Gió vờn mây cuộn giọt sương rơi.
Phong ba bão tố buồn vô tận.
Sóng thét mưa gào sầu chẳng vơi.
Dĩ vãng nhạt màu tâm thổn thức.
Mờ phai kỷ niệm lòng đau ôi.
Qua rồi đông giá sao ta lạnh.
Đứng giữa muôn hoa xuân đất trời...!


17-Sầu Thơ

Bỗng thấy lòng buồn bã giữa đêm thâu.
Đời ngang dọc lãng tử sầu cô độc.
Bước lang thang dưới trần đời khô khốc.
Ánh dương tà cơn gió độc thổi qua.

Nghe nhói lòng trong những khổ thơ ta.
Bị chèn ép thứ gọi là cách điệu.
Hỡi thế nhân mấy ai mà chẳng hiểu.
Thơ nhọc nhằn với những kiểu nhố nhăng.

Thật nực cười cho cái kiếp lăng quăng.
Khi thành muỗi bắt đầu hăng hút máu.
Cái nhố nhăng trong đầu luôn nung nấu.
Làm được gì khi lúc đậu lúc bay.

Ông cha ta ngày xưa dặn thế này.
Giữ cái chữ mai đây xây đất nước.
Cuộc chiến trường kỳ ngàn năm ta được.
Phải vững lòng không bắt chước lăng quăng.

Một ngàn năm đồng hóa dưới mặt bằng.
Bọn chúng xóa hết chữ bằng mọi giá.
Ông cha ta vẫn âm thầm tất tả.
Gởi cho đời những vất vả ca dao.

Nào hò vè tục ngữ hát ả đào.
Để hậu thế biết thế nào chữ việt.
Dặn cháu con đời sau thật tha thiết.
Lấy trường chinh để tiêu diệt viễn chinh.

Như dòng thơ biến hóa rất tài tình.
Lấy bất biến để hòa mình vạn biến.
Và cứ thế truyền đời này lưu chuyển.
Đến bây giờ và vĩnh viễn về sau.

Ta lang thang ngất ngưởng say một bầu.
Trông kẻ sĩ đã vất đâu nguồn cội.
Dòng thơ việt bị cách tân phá rối.
Thật đau lòng và thật tội cho thơ.

Những người này họ đem đống bùn dơ.
Đem hôi thối bôi vào thơ thuần việt.
Họ biết nghĩ và lẽ nào chẳng biết.
Trước sau gì cũng bị diệt mà thôi...

18-

Lãng tử đón anh bóng nguyệt mờ.
Tách trà chén rựu ngồi ngu ngơ.
Luận bàn thế thái dòng văn việt.
Trao đổi nhân tình giống vận vơ.
Kẻ dốt khua môi gào nghĩa tận.
Người ngu múa mỏ thét tình vờ.
Trần gian ta bước qua thiên hạ.
Khi gặp bạn hiền mới xuất thơ.


19-


nửa kiếp rong chơi chốn phiêu bồng..
nửa đời phiêu bạt mãi long đong...
tình ái qua tay sầu lặng lẽ...
mơ nhiều mộng lắm cũng hoài không...!

quá khứ vùi chôn không hy vọng...
kỷ niệm sầu vương nặng cõi lòng...!
dĩ vãng nhạt nhòa theo ngày tháng...
hiện tại vẫn là một số không..

trăm năm chữ nghĩa tình chưa trọn..
ngìn trùng chia biệt dạ héo hon...!
nhân thế trắng đen nào ai biết...
lòng buồn man mác buổi hoàng hôn...!

tình xa gối mộng ôm niềm nhớ...
duyên gần trắc trở nợ ba sinh...
thi vọng đôi lời nương theo gió...
riêng gởi tặng ai một chữ TÌNH. 
20- Kiếp Lãng Tử


Nhấc bước phiêu du khắp đất trời
Nghênh phong thưởng nguyệt ngắm mưa rơi
Tay cầm cuốn sách qua năm tháng
Túi vắt bầu thơ mặc sự đời
Lãng tử phong trần vang tiếng hát
Tiêu diêu tự tại nứt mù khơi
Tang bồng thoả chí thân trai trẻ
Trọn vẹn niềm tin chẳng chuyển đời
21-Lãng tử phong sương


Đời trai phiêu bạt dạo muôn phương
Thẳng tiến chu du mọi nẻo đường
Phố thị phồn hoa chim vẫy cánh
Cung đài tráng lệ ngựa tuôn cương
Đôi chân chạy mãi hồn trong gió
Cặp mắt thâm quầng tóc điểm sương
Dọc Bắc vào Nam chân chẳng mỏi
Rong chơi thoả chí kiếp vô thường
22-
Tỉnh dậy mình ta vẫn cứ say
Thênh thang một cõi thiên thu này
Bầu rượu túi thơ đùa mây gió
Ngất ngưỡng mình ta thế là say
23-Lãng Tử Sầu


Vẫn mãi là ta lãng tử sầu
Đời trai lang bạt đã bao lâu
Mưa sa gió thổi da đen xạm
Cát bụi mây mù tóc bạc đầu
Độc bước cô đơn cùng nắng gắt
Một mình lẻ bóng với đêm thâu
Sài Thành khắp lối đi muôn nẻo
Tự tại ung dung mặc bể dâu
 24- Lỡ Cuộc Tình



           


Giấc mơ vàng chín rụng suối ngân
Lận đận bao năm lỡ kiếp trần.
Tráo chác thế thời khôn biển Triệu,
Đảo điên vận số dại sông Tần.
Say tình lẻ bóng hoài duyên ngẫu,
Tỉnh mộng đơn thuyền luống tuổi xuân.
Một ván cờ yêu hồn rã cánh,
Nửa đời đơn chiếc…Mạng phù ân.


25-SẦU VẠN CỔ

Giong ruổi đường xa vạn cổ sầu
Nỗi niềm còn đọng đến thiên thâu
Chồn chân lữ khách sầu cô quạnh
Lấp lóa tàn thu, nhạt úa màu
 
Tận cuối trời xa ai dõi trông
Đường lui cố quận có còn không
Bàn tay nào vẫy, ai đưa đón?
Nén chặt đau thương tận đáy lòng
 
Thoảng chút hương đưa cũng nhớ về
Như bừng tỉnh giấc giữa cơn mê
Lan man mùi nhớ còn phơ phất
Có lẽ . . . mà như . . . lỡ hẹn thề


26- Lãng tử đa tình


Tha phương mòn gót chân gầy
Phong trần gió bụi tháng ngày dài thêm
Bao giờ nệm ấm chăn êm ?...
Rượu nồng chưa cạn say mèm từ lâu !
Ai đem tình ái móc câu ?...
Thi nhân cắn phải ôm sầu ngàn thu .
Tóc xanh giờ điểm sương mù
Bốn Phương Chìm Nổi* phù du kiếp người
Hồng nhan bạc phận đành thôi
Đa tình tự cổ sầu vơi lại đầy
Ngắn dài cũng một sợi Dây
Xin đừng trách gió hờn mây vô tình. 
27-

lãng tử ra đi gác mái chèo
lưng trời thu lạnh mảnh trăng treo
ba từng mây bạc lòng quạnh vắng
nửa hồn nhi nữ giọt sầu reo
sơn khê muôn dặm tăm chìm lắng
tình trường một khắc gió đưa vèo
gặp lại kiếp này ôi cánh nhạn
chờ xuân về lại thắm hoa bèo
28-
Lãng tử là chi ta mặc kệ
Thế gian không chốn để đi về
Lang thang sương gió vui cùng rượu
Dạ nguyệt tình rơi một chút mê!
29-
thân ta lãng tử điếu thuốc tàn
Phiêu diêu sờn mõi khắp nhân gian
Bụi trần bám áo ta cũng mặc
Độc hành chẳng vướng kiếp hồng nhan
30-

Thân ta bảy thước anh hùng đó
Đi gió về mây chẳng bến bờ
Võ nghệ một thân sầu quỷ khốc
Nhớ em vẫn...ôm gối làm thơ
31-lãng tử


Gã lãng tử ngủ vùi trong yên ấm
Mặc sóng trùng khơi gợn bước lữ hành
Ngàn sông triệu núi còn xanh
Lẽ nào dừng bước phong phanh giang hồ?
Trăng Yên Tử, sóng Cô Tô
Rền vang tiếng gọi lô xô nếp hằn
Tại đâu đi ở lằn nhằn
Tại đâu yên ngủ trong chăn chiếu tình??

32- lãng tử

Dặm đường phiêu lãng tháng ngày trôi.
Sương gió độc hành, chỉ một tôi.
Áo chợ cơm đường, ngao ngán nỗi.
Nhân tình thế thái, chán chường thôi.
Nhẹ nhàng em đến, lung linh mộng.
Rạo rực ta nghe, khao khát đời.
Ly rượu hôm qua, môi nhạt đắng.
Bước đường lãng tử, hãy dừng thôi?..
.
33-lãng tử 

Chuyện Hàn Mặc Tử sao buồn quá
Hai tám xuân xanh đã bỏ đời
Để lại cho người bao thương nhớ
Mộng Cầm, Hoàng Cúc mãi khôn nguôi
Cũng sầu một kiếp thi nhân cả
Phố Đà sớm vắng bóng Thanh Châu
Hai mươi sáu tuổi chàng lãng tử
“Gởi Em” trả lại chút duyên đầu
Hai chàng lãng tử hai thế hệ
Vần thơ ru nhẹ tiếng u buồn
Tình người con gái nơi thôn Vỹ
Phố Đà ai với những chiều không
Thơ ai còn đó tình còn đó
Lãng tử xưa nay khuất cả rồi
Gió đưa sóng nhẹ xô bờ bãi
Cuộc đời lãng tử động lòng tôi
 34-lãng tử

Đôi lúc điên ta gọi ta lãng tử
Lãng tử sầu để nét bút ngẩn ngơ
Lãng tử đua đòi vẽ những vần thơ
Lời bổng bay mộng mơ trong con chữ

Đôi lúc ngây ngô ta ngỡ mình lãng tử
Lời yêu thương... rồi cứ thế vi vu
Cay tửu hương mặc nhân thế tít mù
Yêu cũng đủ... Sao không yêu cũng đủ???

Đôi lúc ta... ước ta là lãng tử... 
35-lãng tử ca

Đời lãng tử - giấu buồn sau nỗi nhớ
Như dòng sông trăn trở - nước khua thầm
Đêm huyền mặc - lá thay màu áo mới
Cả cuộc đời - một lần đợi em thôi

Biển nơi ấy có xanh không em nhỉ?
Dưới chân em - cỏ linh diệu - tình cờ
Dòng sông thức - nơi này anh thầm thỉ
Nhớ khôn cùng - quằn quại bỗng thành thơ

Anh ngây ngất giữa lưng trời gió hát
Lời em trao như suối nhạc rừng thiêng
Giữa đêm dài - huyền mặc giấc cô miên
Anh choáng ngợp - sóng triều em lộng lẫy

Cả vũ trụ sẽ rùng mình thức dậy
Màu mắt em - lẩy bẩy ánh chiều tà
Anh gom hết sóng mắt huyền mong đợi
Đêm tự tình sẽ trổi nhạc hoan ca

Anh sẽ nhốt lãng du vào ngục tối
Sẽ ghìm cương dừng ngựa ở lưng đèo
Cho lãng tử cũng nghe lòng bối rối
Không gian trầm - một tiếng gọi em thôi

Lãng Tử Sầu-Những bài thơ Lãng Tử phần 1

Xem Thêm...